Minh Châu hoảng hốt.
Mắt cô hơi sưng, cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Cuối cùng cô nhẹ nhàng đẩy ông ra, cúi đầu: “Chúng ta cho nhau chút thời gian đi!”
Lục Khiêm chăm chú nhìn cô.
Ông chỉ thấy trong thoáng chốc cô đã là một người phụ nữ trưởng thành chân chính, đã có suy nghĩ độc lập.
Nhưng ông lại không nói được điều đó là tốt hay không.
Sự nhạt nhẽo ấy trôi qua ba ngày.
Trong thời gian này, Lục Khiêm vẫn có thể nghe điện thoại từ bên kia, nhưng ông chưa từng. Ông chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với cô bé tên là Manh Manh kia, lúc nói chuyện ông rất dịu dàng.
Dù là con của người khác nhưng vẫn là từ bụng Lam Tử Mi chui ra.
Minh Châu cực kỳ chán ghét.
Những ngày này, Lục Khiêm giao lại tất cả công việc, sau này ông không còn là ông Lục nữa mà chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi.