Lục Khiêm giật mình lo lắng.
Minh Châu nhẹ nhàng quay đầu, giọng nói của cô nhẹ nhàng hơn: “Em không muốn nói chuyện này với anh nữa! Em chỉ cần kết quả thôi.”
Lục Khiêm thấy dáng vẻ đau đớn của cô.
Ông chậm rãi mở miệng: “Chờ con bé ra viện, anh sẽ không gặp lại con bé nữal”
Sự cam kết này cũng không làm Minh Châu vui vẻ.
Cô rút tay về, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh, gọi điện cho quản lý.
Hôm qua cô đã đảm bảo sẽ không làm chậm tiến độ, xin xỏ ngàn lần để được đi đến thành phố C, nhưng bây giờ cô vẫn phải nuốt lời.
Minh Châu cầm điện thoại lên, cô nói rất bé. Giọng nói của cô vừa khiêm tốn vừa lễ phép.
Lục Khiêm đứng cạnh cửa lặng lẽ nhìn cô, thấy mái tóc đen dài của cô rủ xuống khuôn mặt tái nhọt, thấy chiếc váy sơ mi không được gọn gàng của cô.