Lời nói của cô nhẹ nhàng mà tỉnh táo: “Chỉ là tiểu phẫu thôi! Nhưng Thước Thước vẫn luôn sợ hãi, thằng bé vẫn hỏi là bố đã về chưa?”
Nói xong, cô quay sang nhìn anh.
Đôi mắt xinh đẹp ấy trừ lạnh nhạt còn có cả sự thất vọng. Lục Khiêm đến gần, bàn tay ông đặt lên đôi vai cô.
Minh Châu nhẹ nhàng đẩy ra.
Cô ấy ngồi xuống bên cạnh bà cụ, vẫn luôn im lặng, từ chối nói chuyện với ông.
Lục Khiêm có hạ mình bao nhiêu cũng không được.
Thư ký Liễu cũng trách ông, nhưng không khí đang nghiêm trọng như vậy, chỉ có thể dựa vào anh ta làm dịu bớt, anh ta cố lấy ra khuôn mặt tươi cười vui vẻ nói: “Mọi người đều chưa ăn sáng nhỉ! Để tôi đi mua một ít về!”
Lục Khiêm không đói bụng.
Ông sai thư ký Liễu đi mua sữa đậu nành và bánh rán hành, đó là những món Minh Châu thích ăn nhất.
Thư ký Liễu đi mấy con phố mới tìm được cửa hàng đại lý kia để mua về. Minh Châu không ăn. Cô ấy nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi không ăn nổi!”