Lục Khiêm nhìn khuôn mặt cứng ngắc của cô chằm chằm, ông cố nén cơn giận.
“Em nghĩ anh như thế sao?”
“Trong lòng em, anh chỉ muốn lên giường với em thôi có đúng không?”
Chẳng lẽ không đúng sao? Câu hỏi này, Minh Châu chưa nói ra khỏi miệng.
Trong lòng cô cực kỳ khó chịu, cổ họng cũng tanh nhưng cuối cùng cô chỉ quay mặt ra chỗ khác.
“Em về phòng ngủ đây!”
Cơ thể cô chuyển động nhẹ, người đàn ông đã đè vai cô lại.
Ánh mắt Lục Khiêm rất âm u.
Ông khàn giọng nói: “Em ngủ ở đây đi! Anh đi xem Thước Thước!”
Minh Châu rất khó chịu.
Lúc đến Thước Thước vui vẻ biết bao nhiêu, thì lúc thấy Lục Khiêm ôm đứa trẻ khác, cậu bé thất vọng bấy nhiêu. Dù trong lòng có nghi ngờ nhưng cậu bé không dám hỏi, mà thậm chí cô cũng không biết phải giải thích như thế nào.
Lục Khiêm ra ngoài khoảng nửa tiếng rồi mới quay lại.
Minh Châu ngồi ở đầu giường giật mình lo lắng.