Ông lặng lẽ hút hết một điếu thuốc rồi đứng dậy đi vào nhà mình.
Ông đẩy cửa phòng ngủ ở phía đông nhưng không thấy cô đâu.
Thế là ông tìm được cô ở phòng bên cạnh.
Ánh trăng dịu dàng.
Cô nằm nghiêng, Thước Thước ngủ say sưa trong lòng cô.
Lục Khiêm không bật đèn lên.
Ông lại gần ngồi cạnh giường, sờ mặt cô.
Chỉ thấy lạnh lẽo.
Trái tim ông đau đớn, nói nhỏ: “Em đừng khóc, được không?”
Quả nhiên Minh Châu không ngủ được.
Cô nhẹ nhàng vỗ về con trai, cũng không ngước mắt lên: “Anh đã mệt mỏi cả ngày nay rồi, anh đi ngủ đi! Chuyện của chúng ta bàn lại hôm khác.”
Lục Khiêm lại không chịu. Cô đau lòng như vậy, tức giận như vậy, sao ông có thể để cô một mình được.
Ông ấy rón rén ôm con trai sang một bên, đắp kín chăn, sau đó dưới sự không †ình nguyện của cô, ôm cô về phòng mình...
Cửa đã đóng, cách âm cũng tốt, cuối cùng Minh Châu cũng bùng nổ.