Bầu không khí ngưng đọng lại. Đúng lúc này Thước Thước tỉnh dậy.
Cậu bé xoa mắt nhìn Lục Khiêm, từ trước đến nay cậu nhóc đều hơi sợ ông nên ngồi dậy ngay lập tức.
Dưới sự gấp gáp, cậu bé gọi một tiếng ông cậu.
Lục Khiêm sờ đầu cậu bé: “Đồ ngốc này, gọi bố chứ!”
Thước Thước theo bản năng muốn nhào vào lòng ông, nhưng trong nháy mắt cậu bé lại nghĩ đến điều gì, khuôn mặt nhỏ xị ra, sau đó không nhúc nhích nữa, chỉ mở to mắt nhìn ông, còn rưng rưng nước mắt.
Cậu bé do dự.
Vì hôm nay bố đã ôm bạn nhỏ khác.
Lục Khiêm rất đau lòng: “Đồ ngốc! Đó là con của chú.”
Suy nghĩ của Thước Thước rất đơn giản.
Cậu bé nhào vào lòng bố ngay lập tức, không nói gì hết, chỉ im lặng ôm thôi.
Lục Khiêm dỗ dành cậu bé một lúc.
Ông nhẹ nhàng nói với Minh Châu: “Tối nay em ngủ ở Lục Viên đi! Sáng mai anh đưa em về thành phố B.”
Minh Châu không chấp nhận.