Cứ như có tảng đá đè lên ngực Lục Khiêm vậy.
Ông từ từ đi đến, nhẹ giọng gọi Minh Châu.
Cơ thể Minh Châu cứng lại.
Có tiếng bước chân phía sau, cô biết là ông đã đến.
Nhưng cô không hề muốn nhìn thấy ông một chút nào, cô biết ông đến để dỗ dành cô, giải thích với cô, nhưng... Còn gì đáng để giải thích nữa!
Cô không lên tiếng. Nhưng cô cũng không khóc lóc om sòm ở bên ngoài. Một Minh Châu yên tĩnh như vậy làm trái tim Lục Khiêm rất bất an.
Ông ngồi cạnh cô, nhẹ nhàng sờ đầu con trai, nói với giọng khàn dịu dàng: “Sao em đến mà không nói trước vậy?”
Minh Châu không trả lời.
Hai người gặp phải tình trạng bế tắc đến đáng sợ.
Lục Khiêm nhìn cô nói chậm: “Đứa bé kia không phải của anh!”
Nghe thấy lời này, Minh Châu rất đau đớn.
Chẳng lẽ quan hệ giữa hai người họ yếu ớt đến mức ông phải giải thích cả chuyện này sao? Ông không nên giải thích vì sao ông lại đứng cùng với Lam Tử Mi sao?