Có vô số tiếng reo hò vang lên xung quanh. Mọi khuôn mặt đều vô cùng vui vẻ, chỉ có Minh Châu hơi rưng rưng nước mắt. Thậm chí chân của cô cũng không còn sức nữa.
Cô nhìn người đàn ông cô yêu ôm đứa trẻ đi nói cười với những người phụ nữ khác.
Cô nghĩ, nếu như cô không đến.
Có phải Lục Khiêm vẫn sẽ dây dưa qua lại với Lam Tử Mi không... Không biết con là của ai, nhìn bọn họ giống như một nhà ba người vậy!
Thước Thước ôm chân cô. Cậu bé như mèo con gọi mẹ. Minh Châu hơi bình tĩnh lại. Đúng rồi!
Gô ấy cũng không còn là một cô gái nhỏ hơn hai mươi tuổi nữa, cô cũng không chỉ là vợ tương lai của Lục Khiêm mà cô còn là mẹ của Thước Thước.
Cô phức tạp nhìn người đàn ông đang kinh ngạc kia. Cô ôm Thước Thước đi không quay đầu lại.
Lục Khiêm lấy lại tinh thần, ông biết Minh Châu đã hiểu lầm rồi, lập tức thả cô bé kia xuống rồi nhanh chóng xuống sân khấu đuổi theo Minh Châu. Lam Tử Mi gọi ông: “Lục Khiêm!”