Đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Lục Khiêm, cô rất muốn đứng bên cạnh ông, đồng hành cùng ông.
Ông lại không gọi cô...
Nhưng cô có qua đó cũng sẽ không làm phiền ông, đến lúc đó gặp mặt nhất định ông sẽ rất vui vẻ.
Suy nghĩ của Minh Châu đơn giản, tự thuyết phục bản thân, tâm trạng lại tốt trở lại.
Hai người họ đã xa nhau gần nửa tháng, đương nhiên có nhiều lời yêu thương muốn nói.
Cô đau lòng cho Lục Khiêm, không dám nói chuyện quá nhiều đã vội ngắt điện thoại, để ông nghỉ ngơi nhiều hơn.
Bên kia, Lục Khiêm đặt điện thoại xuống, vẻ mặt bình tĩnh lại. Ông nghĩ, Minh Châu không đến cũng tốt, nếu không cô thấy thì lại nghĩ nhiều!
Minh Châu bận rộn công việc, vào đêm dự án của Lục Khiêm bắt đầu khởi động, cô đã tới thành phố C.
Nhà họ Hoắc có quan hệ nên cô không cần phải thông qua Lục Khiêm cũng vào được hiện trường, chỉ là vị trí quan sát không phải ở trung tâm.
Ban đêm, đèn đuốc sáng trưng.
Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thước Thước, khiến cậu bé càng thêm hưng phấn.