Ôn Noấn ngồi trên xe của Hoắc Minh.
Cô tháo khăn quàng xuống, nhỏ giọng nói: “Cảnh Sâm nhìn có vẻ rất rộng lượng!"
Hoặc Minh đạp chân ga.
Hai tay anh giữ vô lăng, tập trung nhìn tình hình giao thông phía trước, nghe vậy thì nhẹ nhàng cười: “Sao nào? Anh đã làm gì khiến bà Hoắc cảm thấy anh nhỏ mọn thế?”
Ôn Noãn tựa lưng vào ghế, giọng mềm mại.
“Sao có thể chứ! Tổng Giám đốc Hoắc là rộng lượng nhất!”
Hoắc Minh lái xe một lúc, bỗng nhiên nói: “Một lần cuối cùng! Ôn Noãn, anh không phải không biết ghen.”
Ôn Noãn nghe vậy liền mềm lòng.
Khi dừng đèn đỏ, cô khe vuốt ve cánh tay anh, dịu dàng nói: “Em chỉ thích anh thôi!"
Hoäc Minh nghiêng đầu nhìn cô.
Anh cười cười: “Em nhìn phía trước kìa!”
Ôn Noãn nhìn sang.
Ngón tay thon dài của Hoắc Minh khế vuốt ve vô lăng, giọng nói khàn khàn rung động: “Sân golf phía trước chính là nơi chúng ta chơi bóng đó, em còn nhớ không? Dưới chân núi còn có một nhà nghỉ B&B sa hoa nữa!”