Chuyện năm đó của hắn và Đinh Tranh ồn ào tới mức chẳng có gì vui vẻ, nhưng trước khi cô ta ra đi, hắn rất muốn hỏi cô ta một việc, đúng lúc Bạch Vi
đang ở đây, nói thẳng mặt cho rõ ràng cũng tốt.
Giọng Diêu Tử An bình tĩnh: “Đinh Tranh, cuối cùng thì năm đó cô thật sự có một chút thật lòng với tôi, hay chỉ đơn thuần vừa mắt tài sản của tôi?”
Đinh Tranh cười rộ lên. “Diêu Tử An, anh thì có được mấy xu chứ!”
“Đúng vậy! Tôi muốn bẫy anh để lấy được thân phận bà Diêu, nhưng đó cũng chỉ vì Cố Trường Khanh không cho tôi cơ hội!”
“Tất nhiên, điều thú vị nhất khi quyến rũ anh chính là... Năm đó không phải anh nâng niu Bạch Vi trong lòng bàn tay sao, tôi chỉ đơn giản là muốn nhìn xem tình yêu của Bạch Vi rơi xuống bùn sẽ có cảm giác như thế nào mà thôi! Tôi không có, mấy người cũng không được phép có!”
Diêu Tử An ngạc nhiên
Hóa ra nguyên nhân năm đó Đinh Tranh chen chân vào vậy mà chỉ là một lý do đơn giản như vậy.
Giọng hắn khàn khàn: “Cô chưa từng thích tôi?” Đinh Tranh nhìn hắn bằng ánh mắt nham hiểm: “Chưa từng! Chưa bao giờ!”
Diêu Tử An bỗng nhiên cảm thấy khó chịu.