Trong phút chốc, Ôn Noãn chợt thấy có chút khó chịu.
Không biết là vì Bạch Vi, hay là vì Cố Trường Khanh đã ra đi từ lâu.
Cuối cùng cô nói: “Được! Vậy đi thôi!”
Không ngờ là, Hoắc Minh lại phản đối cực kỳ kịch liệt.
Ôn Noãn ngồi trên xe, nhận được điện thoại của anh, có lẽ Hoắc Minh hơi gấp gáp, không trêu chọc cô mà đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói em muốn tới trại tạm giam?”
Ôn Noãn nhìn lão Triệu ngồi phía trước: “Chú Triệu nói sao?”
Lão Triệu liền có vẻ rất mất tự nhiên.
Bên kia, Hoắc Minh dịu giọng: “Không phải anh không cho em đi! Mà là em đang mang thai, ở đó âm khí mạnh, lỡ như dọa đứa nhỏ trong bụng sợ thì phải làm sao bây giờ, đó là con gái đấy!”
Ôn Noãn bật cười.
Thế nhưng trong lòng cô vẫn thấy vô cùng mềm mại.
Nói cho cùng, là Hoắc Minh sợ làm ảnh hưởng tới tâm trạng của cô.
Cô cúi đầu hỏi: “Anh có muốn đi cùng em không, đúng lúc chiều nay có lịch khám thai! Trưa nay chúng ta ăn cơm bên ngoài, Hoắc Minh, cũng đã lâu rồi chúng ta không hẹn hò.”