Tùy Vân mang tới một bộ sách nuôi dạy con cái bìa cứng rất đẹp, được xuất bản ở nước ngoài, rất khó mua được ở trong nước, Ôn Noãn rất thích.
Sau mấy câu trò chuyện, cuối cùng mới tiến vào vấn đề chính!
Ôn Noãn rút ra một tấm thiệp mời, nhẹ nhàng nói: “Tháng sau có một bữa tiệc từ thiện, về cơ bản tất cả các nhân vật nổi tiếng trong nước đều đến tham dự! Chị Tùy, tôi biết chị không muốn xuất hiện cùng người kia, nhưng chị cũng phải quan tâm tới sự nghiệp của Vân Phàm chứ! Nhà họ Cố không có con cháu, Vân Phàm là người thừa kế duy nhất, tôi không đánh giá về cách đối nhân xử thế của ông Cố, nhưng đi theo làm ăn với ông ấy chắc chắn có thể khiến Vân Phàm có một cuộc sống khác.”
Chuyện này là nỗi lo lắng của Tùy Vân.
Không một người mẹ nào tình nguyện nhìn con mình suốt ngày đua xe, chơi bời với phụ nữ.
Bà ấy cũng muốn nhìn thấy Vân Phàm cưới vợ sinh con. Nhìn thấy cậu ta bước vào một cuộc sống có nề nếp.
Tùy Vân nhớ lại quá khứ, hơi xúc động: “Là tôi có lỗi với nó! Là tôi đã khiến nó phải sống một cuộc sống tồi tệ như vậy!”
Bà ấy thân thiết với Ôn Noãn nên mới dám nói ra những chuyện này.
Ôn Noãn vỗ vỗ tay bà ấy, bảo bà yên tâm.
Từ đó, bà Tùy liền trở thành khách quý của nhà họ Hoắc, bà ấy thường xuyên tới làm bạn với Ôn Noấn. Nói cũng lạ, thực ra Cố Vân Phàm cũng tới, nhưng mẹ con hai người chưa từng đụng phải nhau.