Bọn nhỏ tự do chơi đùa, hai vợ chồng Hoắc Minh lên tầng.
Hai người họ không thích để người giúp việc vào dọn dẹp phòng riêng của mình, phần lớn đều tự làm.
Ôn Noãn đang mang thai, cơ thể nặng nề, Hoắc Minh sắp xếp lại hành lý. Ôn Noấn cảm nhận được sự quan tâm của anh.
Vốn cô định nghỉ ngơi, nhưng lại không ngủ được, cuối cùng vẫn đến phòng thay đồ, ôm lấy eo anh từ phía sau.
Hoặc Minh hơi giật mình.
Sau đó anh liền cười: “Cho dù anh rất đẹp trai nhưng bà Hoắc cũng nên kiềm chế một chút chứ.”
Ôn noãn không thèm so đo với anh.
Cô dịu dàng áp sát vào lưng anh, khe khẽ thì thầm: “Hoắc Minh, anh tốt quá!”
Trong lòng Hoắc Minh mềm mại.
Anh học theo dáng vẻ của cô, nói nhỏ: “Anh nói rồi mà, anh phải làm một người chồng tốt, người bố tốt! Hơn nữa khi làm những chuyện này anh cũng rất thoải mái.”