Cô dựa trong lồng ngực ông, nhẹ nhàng thở dốc.
Dù sao thì cô vẫn hơi để ý, Ôn Noãn có năng lực, những hồng nhan tri kỷ bên cạnh Lục Khiêm cũng rất tài giỏi, giống như cô Hồ, cô Trương, càng không phải nói đến Lam Tử Mi.
Minh Châu ghét Lam Tử Mi, nhưng cô không thể phủ nhận sự xuất sắc của người kia.
Cô hơi ghen, lại không có cảm giác an toàn.
Lục Khiêm bình tĩnh lại một chút, nhìn vẻ mặt của cô thì biết cô vẫn còn đang suy nghĩ, liền đặt lên đầu cô một nụ hôn nhẹ: “Anh tìm vợ, không phải tìm đối tác! Giỏi giang quá để làm gì chứ!”
Nghe lời này xong, Minh Châu thấy thoải mái hơn nhiều.
Ngón tay thon dài nhỏ nhắn của cô nhẹ nhàng đốt lửa trên da thịt bóng loáng của ông, nửa làm nũng nửa thăm dò: “Nhưng mà tình cảm giữa anh trai và chị dâu vẫn rất tốt mài”
Lục Khiêm cười cười.