Cố Vân Phàm không tin.
“Cô thần thông quảng đại vậy sao?”
Ôn Noấãn chậm rãi chỉnh lại hoa hồng, cắt tỉa cành lá gọn gàng, cắm vào bình hoa trông rất đẹp.
Cô cười nhạt: “Cậu cứ chờ xem!” Cố Vân Phàm muốn hút thuốc, ngẫm nghĩ một lúc lại thôi. Đúng lúc này, Hoắc Minh tới.
Ánh nắng trong phòng ấm áp như mùa xuân, vợ anh mặc chiếc váy lông dê màu trắng, im lặng cắm hoa.
Nhìn từ phía sau cũng vẫn mảnh mai như vậy. Mái tóc dài màu trà xõa xuống bên hông, vô cùng xinh đẹp.
Đương nhiên, nếu thằng nhóc thối Cố Vân Phàm kia không ở đây, anh sẽ có †âm trạng tán tỉnh bà xã nhà mình.
Hoắc Minh thấy hơi khó chịu. Nhưng anh vẫn im lặng đi tới, cầm bình hoa lên nhìn: “Đẹp quái” Ôn Noấn mỉm cười.
Cô quay đầu nói với Cố Vân Phàm: “Cậu yên tâm! Chuyện tôi đã hứa thì nhất định sẽ làm!”
Cố Vân Phàm nhìn cặp vợ chồng trước mặt, cảm xúc đầy phức tạp.