Ôn Noãn lắc đầu. Cô đang có thai, lười vận động.
Đúng lúc này quản gia gõ cửa: “Cậu chủ, cô chủ, ông Cố và cậu Cố tới đây, muốn gặp.”
Ôn Noãn nhìn Hoắc Minh.
Hoắc Minh niết mặt cô: “Đều do em đưa tới! Cậu không ở nhà, để anh đi đón tiếp.
Anh vội vàng rời đi.
Ôn Noãn lại đứng dậy, cô ngồi dậy, đưa tay chải chuốt mái tóc dài màu trà, suy nghĩ.
Cô đã gạt ông Cô sang một bên cũng được một thời gian, đã đến lúc nên gặp mặt.
Cô đứng dậy rửa mặt, thay một bộ quần áo, đi vào phòng khách.
Trên mặt Ông cố tràn đầy tươi cười: “Cháu gái, thân thể thế nào? Đã sắp sáu tháng rồi đúng không?”
Ôn Noãn hơi mỉm cười.
Người hầu bưng tổ yến lên, cô ăn uống không quá ngon miệng, chỉ uống nửa chén.