Kiểu đùa giốn ngọt ngào như thế cũng khiến Ôn Noãn cảm thấy vui.
Nếu không phải thực sự có việc, cô thật lòng cũng muốn được anh ôm như thế, yên tĩnh nói đôi lời
Nhưng, tương lai còn dài. Hoắc Minh dẫn Ôn Noấn sang chỗ bà cụ.
Bà cụ vẫn chưa ngủ, thấy Ôn Noãn tới thì rất vui mừng, lập tức kéo người vào trong, kêu Hoắc Minh trở về phòng nghỉ ngơi.
Cửa khép lại, bà cháu hai người đã có thể bắt đầu nói chuyện
Bà cụ nhìn xem sắc mặt của cháu gái, cảm thấy rất tốt.
Bà nói: “Bà thấy tình cảm giữa cháu và Hoắc Minh dạo này rất thắm thiết.” Ôn Noãn gật đầu: “Cũng không tồi!"
Bà cụ trầm tư, chợt nhớ tới quá khứ nhưng lại mau chóng vứt những thứ đó ra sau đầu.