Minh Châu ngoan ngoãn gật đầu. Ôn Noãn lấy một bao lì xì ra: “Tiền mừng tuổi!”
Minh Châu nhận lấy, gào lên một tiếng.
Vừa mở ra nhìn thì thấy đó là một đôi bông tai trân châu vô cùng xinh đẹp, nhìn tỉ lệ là biết là sản phẩm hàng đầu của Nam Dương.
Cô ấy đeo lên, vô cùng phù hợp với bộ váy lông dê đang mặc trên người.
Sặc sỡ loá mắt.
Cô ấy rất là thích, vuốt lỗ tai: “Ôn Noãn, chị đúng thật là có mắt nhìn.”
Ôn Noãn lại thuật lại lời vợ chồng Hoắc Chấn Đông dặn dò một lần, lời nói biểu cảm có sự uy nghiêm của người làm chị dâu. Minh Châu hoàn toàn bị huyết thống đè nén, cũng không dám đòi làm mợ nhỏ nữa.
Ôn Noãn đã đạt được mục đích, thấy có chuyển biến tốt thì dừng lại.
Gô dịu dàng hỏi: “Đã quen chưa?”