Minh Châu sà tới, ôm lấy cánh tay anh.
Ở nơi đất khách nhà chồng thấy được anh trai ruột của mình, tất nhiên sẽ cảm thấy vô cùng thân thiết.
Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy, nhìn về phía Cố Vân Phàm, cười lạnh: “Cậu muốn làm nhân tình của ai cơ?”
Cố Vân Phàm nhìn chằm chằm vào Hoắc Minh.
Mặc dù cậu ta vốn hay tùy hứng làm bậy nhưng thật sự mà nói cậu ta cũng không thể không thừa nhận Hoắc Minh quá loá mắt.
Người đàn ông kia sinh ra dường như đã được ông trời ưu ái.
Cậu ta hụt hãng hỏi lại: “Như thế nào... Sợ?”
Hoặc Minh đưa một tay lấy hộp thuốc ra, châm một điếu, rít một hơi dài.
Cặp mắt hẹp dài xinh đẹp híp lại, nhìn chăm chú vào Cố Vân Phàm, cười khẽ: “Sao tôi lại phải sợ cậu! Tôi chỉ sợ Ôn Noãn nghe thấy thì không vui, bản thân cô ấy điểm gì cũng tốt chỉ có điều lại có thói ở sạch.”