Ông Cố từ đâu ra vậy?
Còn đưa cả con trai theo!
Bà cụ Lục cảm thấy đau đầu, xoa đầu rồi nói: “Nhà họ Lục chúng ta không có con gái, chỉ có một đứa con dâu, người này dắt con trai tới đây làm gì? Tôi cũng đâu thiếu việc để làm.”
Quản gia cười: “Nhìn có vẻ rất sang trọng!”
Ông ta ghé tới sát gần rồi nhỏ giọng nói: “Doanh nhân giàu có ở thành phố H chỉ đứng sau Chu Truyền Hùng. Tôi đã hỏi thăm sơ sơ, có chút quan hệ với cô chủ nhà chúng ta.”
Chuyện bên ngoài, bà cụ không biết rõ lắm.
Nhưng Minh Châu lại bỗng nhiên nghĩ tới.
Cô la hét: “Người này là Cố Vân Phàm, cậu ta còn tặng hoa hồng cho chị dâu nữa... Nhưng mà chị dâu đã ném đi rồi, cậu ta vẫn còn tự mình đa tình!”
Bà cụ nghe xong thấy rất buồn cười.
Bây giờ bà đã viết vì sao thằng con trai mắt cao hơn đầu của bà lại yêu Minh Châu sâu đậm.
Minh Châu... Quả thật rất khác biệt!
Bà cụ thu lại cảm xúc, nói với quản gia: “Mời vào đây đi!”
Quản gia rời đi.
Bà lại nói với cô con dâu nhỏ: “Lát nữa người ta tới thì đừng vội đắc tội nhé.” Minh Châu cũng không tức giận.
Thừa dịp người ta còn chưa tới tới, cô cọ bên người bà cụ làm nững: “Cháu biết mà.”