Lục Khiêm nhìn vẻ mặt dịu dàng của mẹ mình, trong lòng cũng không khỏi mềm nhũn, ông bế con trai lên: “Bố đưa con đi ra sân bắn pháo hoa.”
Thật ra Minh Châu cũng muốn đi. Bản tính của cô vốn ham vui, thế nhưng thân phận hiện tại của cô... “Em làm cơm Tất Niên với bà cụt”
Bà cụ đẩy cô, oán trách: “Tuổi còn trẻ, đi theo bà già như bà ở phòng bếp làm cái gì! Đi chơi đi!”
Được cho đi, Minh Châu nhanh chóng chạy trốn.
Bà cụ chê cười Lục Khiêm: “Cưới được một bé gái! Thế nhưng cũng được, ở bên cạnh cũng náo nhiệt!”
Hơn nữa trông lại rất xinh đẹp. Lục Khiêm cười.
Ông dắt Thước Thước đi ra kho hàng, lấy mười mấy cái pháo hoa ra, lớn bé đủ loại.
Trời đã sắp tối.
Chỉ còn nơi cuối chân trời nhuốm màu trắng sáng, còn có ánh đèn lấp lánh bên trong sân.
Lục Khiêm mặc quần dài màu đen, phía trên là chiếc áo len cashmere màu xanh đậm, dáng người thon dài.