Nhưng cô chỉ biết chơi.
Hơn nữa Lục Khiêm cũng không muốn khiến cô phiền lòng, cứ thế tự mình quản lý hết toàn bộ.
Quản gia nói đôi lời với ông.
Một lát sau, dường như ông bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, xoay người nói với Minh Châu: “Ngây ra đó làm gì, mau tiễn chú Liễu của em đi, đúng rồi, cũng thuận tiện tiễn luôn cả kỹ sư Lam nhé.”
Sắc mặt của Lam Tử Mi vô cùng khó coi.
Lục Khiêm chỉ nói dăm ba câu đã nói rõ thân phận của Hoắc Minh Châu.
Cô ta miễn cưỡng nở nụ cười: “Không làm phiền cô Hoắc!”
Minh Châu ôm cánh tay Lục Khiêm, với lấy chiếc áo khoác vắt trên sô pha bên cạnh, đó là áo của Lục Khiêm.
Cô khoác lên rồi siết chặt: “Để tôi tiễn thư ký Liễu!”
Thư ký Liễu mỉm cười: “Thời tiết này quá đẹp, có thể đi một đoạn cùng người đẹp như cô Minh Châu, nghĩ lại mới thấy đây là một chuyện vô cùng tuyệt vời!”
Anh ta kẹp túi công việc vào tay.