Lục Khiêm thấy Lam Tử Mi.
Ông rất ngạc nhiên đồng thời cũng cảm thấy không được vui cho lắm.
Ông nghĩ, ông cũng đã nói chuyện rõ ràng với cô ta, Lam Tử Mi cũng không phải là người vụng về nhưng cô ta lại có thể chạy tới đây để chúc Tết, đó chính là cố ý muốn khiến Minh Châu cảm thấy ngột ngạt.
Một người có địa vị và thân phận Lục Khiêm tất nhiên không thể đuổi người ta đi.
Ông cởi áo khoác, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi màu xám và chiếc quần tây vải len sãm màu.
Nhã nhặn, anh tuấn. Người giúp việc đưa một chiếc khăn lông ấm tới, Lục Khiêm cầm lấy xoa tay.
Ông mỉm cười nói với thư ký Liễu nói: “Truyền Chí, thôi thì cậu đừng về nữa, gọi cả vợ cậu tới đây cùng nhau ăn một bữa cơm đi."
Thư ký Liễu phối hợp vô cùng ăn ý với ông.
Anh ta nhận lấy chiếc khăn lông cấp trên vừa mới dùng, cười nói: “Tết nhất thế này, tôi không muốn gây thêm phiền toái cho ông Lục đâu, tôi sẽ nhanh chóng đi từ nơi nào thì chạy về chỗ đó, vợ con cũng đang ở nhà đợi tôi về ăn Tất Niên nữa!”