“Cô gọi điện thoại lại cho ông Cố, cứ nói tôi và cậu chủ tới thành phố C ăn Tết, sợ rằng không tiện tiếp đãi ông ta! Ngày khác lại tính!”
Người giúp việc gật đầu rời đi.
Cửa khép lại.
Hoắc Minh dựa vào trên ghế sô pha, có chút lười nhác: “Lại có ý gì đấy?” Ôn Noãn nói ra mọi chuyện.
Sau đó cô than nhẹ: “Năm đó mẹ của Cố Vân Phàm cũng bị ông ta lừa bịp!”
Từ sau khi biết ông Cố đã có vợ, mẹ của Cố Vân Phàm đã rời khỏi người đàn ông kia, một mình nuôi con, trải qua bao nhiêu năm cũng không dễ dàng.
Mấy năm nay, bà ấy chưa bao giờ gặp mặt ông Cố.
Ôn Noãn nói với Hoắc Minh: “Em thấy, đây là ý tưởng của riêng mình Cố Vân Phàm! Chưa chắc mẹ của cậu ta đã muốn gặp lại người đàn ông kia.”
Hoắc Minh nghe xong cũng cảm thấy đó là một người phụ nữ có lòng dạ sắt đá.
Anh lại cảm thấy Cố Vân Phàm rất đáng thương. Nhưng chắc chắn anh sẽ không nói lời này cho vợ nghe.
Nói xong chuyện này, Ôn Noãn chủ động báo với Hoắc Minh: “Buổi chiều em muốn tới thăm Hi Quang.”
Hoắc Minh rất rộng lượng.
Anh đồng ý tới đó cùng Ôn Noãn....