Cô dựa vào trong bờ ngực thấm đẫm mồ hôi của ông, đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê ngực ông, hơn nửa ngày mới làm như vô tình hỏi: “Anh... Không muốn có thêm một đứa con sao?”
Lục Khiêm ôm cô, quay đầu nhìn thùng rác.
Ông hôn cô rồi nói: “Quá sớm! Sau khi kết hôn cứ vui chơi một thời gian đã, chờ em đã quen với cuộc sống sau khi kết hôn chúng ta lại sinh.”
Dù sao ông cũng đã chuẩn bị để Thước Thước sống ở thành phố B một thời gian.
Lúc ấy hẳn là ông sẽ rất bận.
Nếu sinh thêm một đứa, Minh Châu không thể gánh được.
Ông nói như vậy, Minh Châu cũng không nói gì thêm!
Lắng lặng nằm bò trong lòng ngực ông một hồi, Minh Châu đã muốn ngủ rồi. Lục Khiêm lại vỗ cô một cái, nói rằng ông muốn ôm cô đi vào phòng tắm để tắm rửa, cô muốn chơi xấu cũng không được, điểm mấu chốt của Lục Khiêm chính là làm xong thì phải tắm rửa.
Minh Châu bị dày vò mệt muốn chết.
Lúc ngủ cô còn nghĩ: Về sau để ông dạy con, chắc chắn sẽ dạy tốt hơn cô.
Lúc cô tỉnh lại đã là đêm 30. Lục Khiêm có việc, tài xế đã tới đón từ sáng sớm.