Không phải đã nói Minh Châu tới tháng sao, Lục Khiêm còn có khẩu vị nặng thể hả?
Vốn dĩ bà cụ không quan tâm cũng không hề muốn quan tâm tới chuyện giường chiếu của hai vợ chồng, người trẻ tuổi lúc nào cũng có đam mê, thế nhưng trong trường hợp này bà cụ không thể đồng ý.
“Những ngày tới tháng của phụ nữ là quan trọng nhất!"
Bà cụ bịt mắt, đặt trà gừng lên bàn trà: “Lục Khiêm, con đi xuống cho mẹt! Đừng có làm xằng làm bậy!”
Cặp đôi này cũng khiến bà quá bất ngời!
Yết hầu Lục Khiêm lăn lên lăn xuống hai cái, cúi đầu nhìn Minh Châu.
Mặt cô đã đỏ bừng như sắp xuất huyết, luống cuống tay chân kéo áo sơ mi lại, thế nhưng trong thời điểm này làm sao mà kéo lên hết được, dáng vẻ quần áo hỗn loạn càng thêm hấp dẫn.
Lục Khiêm thầm nhẩm đọc lại tài liệu một lần trong đầu.