Hai người dán chặt vào nhau.
Cho dù cách một lớp áo khoác cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Người Lục Khiêm rất nóng, đặc biệt là lớp vải dưới quần tây khá mỏng, nóng đến mức chân cô mềm nhữn.
Minh Châu giương mắt nhìn ông.
Bốn mắt nhìn nhau, vành mắt cô còn có hơi đỏ hồng.
Cô đang bực mình, thế mà ông vẫn có thể... Vẫn có thể như vậy!
Vì thế Minh Châu vừa xấu hổ lại vừa tức giận.
Lục Khiêm nhìn gương mặt hồng hào của cô, tự nhiên hưng phấn vô cùng.
'Tâm tính cô đơn thuần, đoán một cái là biết hết.
Vì thế ông chẳng những không lùi ra ngược lại càng dán về phía trước, hơi nóng thuần nam tính kia lại càng nung nóng cả người cô, khiến cô chân tay luống cuống, chỉ có thể mềm giọng kêu la: “Đừng... Đừng như vậy!”
Lục Khiêm duỗi tay chạm vào cổ cô.