Trong giây phút ánh mắt của hai người phụ nữ đụng vào nhau, cả hai đều rất bất ngờ, sau đó Lam Tử Mi liền cầm cà vạt nói với người hướng dẫn: “Lấy cái này đi! Gói lại dùm tôi.”
Ánh mắt của Minh Châu dừng lại trên tay cô ta.
Cô ta mang bao tay da màu đen.
Lam Tử Mi nhìn sang bên cạnh lại thấy Lục Khiêm ngồi đó uống trà xem tạp chí, trong lòng không khỏi đau xót.
Cô ta và ông cũng từng có thời niên thiếu ngọt ngào nhưng khi đó ông cũng không săn sóc như bây giờ.
Lam Tử Mi đi tới, nhẹ gọi một tiếng: “Lục Khiêm.” Lục Khiêm thấy cô ta thì rất bất ngờ. Ông quay sang nhìn Minh Châu theo bản năng.
Minh Châu là một người lòng dạ hẹp hòi rất dễ ghen, nhưng ở ngoài cô lại không thể thể hiện, vì vậy cô trả lại cái dây lưng vừa mới chọn xong.