Chiếc nhẫn cầu hôn duy nhất bằng kim cương mà cô cũng không nỡ đeo. Phỏng chừng định để dành tới lúc kết hôn mới dùng.
Lục Khiêm vừa bực mình vừa buồn cười, thế nào, cô cảm thấy chú Lục của cô rất nghèo sao?
Minh Châu có rất nhiều trang sức nhưng có người phụ nữ nào mà không muốn người đàn ông mình yêu tặng cho đâu. Cô cúi đầu gắp miếng cà ri tôm, không lên tiếng.
Lục Khiêm đoán được tâm tư của cô.
Ông lột vỏ tôm cho cô, bỏ vào trong chén nhỏ.
Mấy người phụ nữ phóng ánh mắt hâm mộ tới từ bốn phía.
Lục Khiêm lại múc cho cô một chén súp Tom Yum: “Uống thêm cái này đỉ! Phù hợp với phụ nữ!”
Minh Châu uống vô cùng căng đầy.
Thế nhưng cô lại trở nên hẹp hòi, kêu lên: “Lúc trước chắc tới đây ăn với cô Hồ, cô Trương không ít lần nhỉ, bằng không sao mà biết cẩn thận như vậy!”