Tới gần Tết m Lịch.
Thành phố € tuy không phồn hoa bằng thành phố B nhưng cũng có khung cảnh náo nhiệt kiểu khác.
Người đến người đi khắp mọi nơi, lại tới giờ ăn cơm, mùi đồ ăn tỏa ra khắp muôn phương.
Lục Khiêm dừng xe, nghiêng đầu hỏi: “Muốn ăn gì?” Minh Châu trong giây lát thật nghĩ không ra.
Số lần cô ăn cơm ở ngoài cùng ông chỉ cần một cái bàn tay đã có thể đếm hết, phần lớn đều ăn ở quán cơm gia truyền kia.
Cô khẽ cắn môi: “Muốn ăn đồ Thái Lan!” Lục Khiêm véo nhẹ mặt cô: “Được thôi, chúng ta sẽ đi ăn đồ ăn Thái Lan.” Minh Châu vội vã muốn xuống xe, ông giữ cô lại: “Mặc thêm áo khoác vào.”
Cô không chịu, còn nói vài bước nữa là vào thang máy, tóm lại là vẫn thích xinh đẹp hơn.
Lục Khiêm chỉ đành cầm giúp cô.
Vừa xuống xe đã thấy cô đi phía trước, quảng trường treo rất nhiều đèn để tạo không khí náo nhiệt, trong màn đêm ánh đèn sáng lên giống như một dải ngân hà nhỏ