Giọng điệu của cô có ý làm nũng.
Lục Khiêm vừa ký tên vừa bất đắc dĩ mà nói: “Xem hết mấy cái này là xong rồi!"
Minh Châu vòng đến sau lưng ông.
Ông cho rằng Minh Châu đang định quấy rối ông nhưng cô lại nhẹ nhàng mát xa cổ cho ông, còn nhẹ nhàng hỏi: “Anh có mệt không, nếu anh mệt thì chúng ta không đi dạo phố nữa, về nhà ăn cơm.”
Lòng Lục Khiêm nhữn ra.
Ông nhìn cô.
Rõ ràng đến tận bây giờ, ông cũng không thể cho cô cái gì, còn khiến cô phải nhận biết bao là đau khổ.
Nhưng cô vẫn đối xử với ông tốt đến thế.
Ông quay ra sau giữ chặt lấy tay cô, cực kỳ dịu dàng hỏi: “Em đau lòng sao?”
Minh Châu ừ một tiếng.
Cô ghé thân mình mềm mại lại sát gần bên ông, khuôn mặt dán vào bên gáy, ngửi mùi hương thanh mát thoải mái dễ chịu ấy, giọng nói cô mềm mại dịu hiền: “Em muốn anh được thoải mái một chút.”