Bà cụ dắt cháu nội đi tắm, vừa về đúng lúc nhìn thấy cô.
Bà cười tủm tỉm rồi nói: “Hẹn hò tốt đấy! Người trẻ tuổi phải đi hẹn hò! Buổi tối không về ngủ cũng không sao, nghe nói có mấy cái khách sạn mới mở ở thành phố ©, đều là đồ mới, kêu Lục Khiêm dắt cháu tới ở thử xem.”
Minh Châu: Bà cụ phóng khoáng thế sao?
Nói chuyện một hồi thì tài xế tới, cửa xe mở ra, hóa ra là thư ký Liễu tự mình tới đón.
Anh ta chào hỏi với bà cụ. Bà cụ cho anh ta một hộp măng núi.
Thư ký Liễu cũng thích ăn cái này: “Cháu sẽ nhận vậy! Buổi tối để vợ cháu xào một đĩa thịt lợn trước, nhắm rượu thì không có gì bằng!”
Bà cụ cười mắng: “Đừng làm khó vợ cháu quái” Thư ký Liễu lại nói thêm vài câu dí dỏm, mời Minh Châu lên xe.
Minh Châu cũng đã quen với anh ta nhưng dù sao lứa tuổi khác nhau, cũng không có nhiều lời.
Thế nhưng thư ký Liễu lại chủ động nói: “Tôi làm việc với ông Lục đã sắp được hai mươi năm, bà cụ xem tôi như một nửa con trai, mười mấy năm trước vợ tôi sinh bệnh nặng, vẫn nhờ bà cụ giúp tôi tìm một vị bác sĩ tốt.”