Ông ký tên vào văn bản.
Điều cô ta đi tới thành phố T.
Lam Tử Mi nhẹ nhàng hít một hơi: “Chỉ vì cô ta tới đây, cho nên tôi phải nhường chỗ đúng không? Lục Khiêm, ngay cả thành phố € mà anh cũng không cho tôi ở lại, phải không?”
Giọng điệu của Lục Khiêm lạnh lùng: “Chuyện này tốt cho cả hai người!”
Ông đã hạ quyết định, cô ta không có cách nào thay đổi.
Lúc Lam Tử Mi cầm lệnh điều chuyển đi ra, thư ký Liễu đứng canh trước cửa, thấy sắc mặt của cô ta không tốt cũng hỏi thăm theo thói quen.
Lam Tử Mi cũng không thèm nhìn anh ta. Thư ký Liễu đang khó hiểu, Lục Khiêm đi ra. Phải đối phó với phụ nữ, tóm lại vẫn khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Ông không nói, thư ký Liễu cũng đoán ra bảy tám phần, cười nhẹ: “Kỹ sư Lam sẽ suy nghĩ thông suốt thôi.”
Lục Khiêm dừng bước, ông nhẹ giọng nói: “Truyền Chí, cậu biết không, điều tôi hối hận nhất chính là có quá nhiều tri kỷ trước khi gặp được Minh Châu, nếu tôi biết có một ngày tôi sẽ muốn được đầu bạc trăm năm với một cô gái, tôi nhất định sẽ sống sạch sẽ để chờ cô ấy.”