Cô ăn thỏa mãn rồi lại thấy lo lắng.
Minh Châu nhặt rau thơm trong bát lên: “Sau này em có cần học nấu cơm không? Cũng không thể để bà nấu cơm cho em mãi được, nói ra anh trai em lại mắng em nữa!”
Nghe vậy, Lục Khiêm bật cười.
Ông niết mặt cô, nhẹ giọng nói: “Bà cụ nấu cho em ăn là vì bà cụ thương em! Làm việc nhà cũng không tới lượt em, có biết bao nhiêu là người giúp việc ở trong nhà đấy thôi!”
Minh Châu vui vẻ tiếp tục ngồi ăn.
Cô còn thầm nói xấu chú Lục của cô: “Trong nhà chỉ có mấy người, thế mà có hơn mười người giúp việc, chú Lục thật biết hưởng thụ.”
Lục Khiêm thấy Minh Châu đã sắp ăn xong. Ông duỗi tay cởi nút thắt áo khoác của Minh Châu, sờ cái bụng nhỏ của cô.
Đàn ông lâu lâu cũng thích nói mấy lời bậy bạ, Lục Khiêm tuy là người có địa vị nhưng cũng không ngoại lệ.
“Cái chú Lục biết hưởng thụ nhất chính là em!”
Minh Châu bị ông sờ soạng, mặt cô đỏ như máu, cong người lại theo bản năng lắp bắp: “Chú làm gì thế? Em vẫn chưa ăn xong đâu!”
Ánh mắt của Lục Khiêm sâu thăm thẳm.