Cô ấy đi tới ôm lấy bà cụ, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Cháu không mệt!”
Bà cụ vỗ nhẹ tay cô, xoay người nói với con trai: “Đưa Minh Châu đi nhà ăn nhỏ ăn, mẹ hấp để trong nồi. Bây giờ mẹ phải dắt Thước Thước nhà chúng ta đi ăn món ngon.”
Lục Khiêm mỉm cười: “Mẹ đã nói thì con nào dám không nghe!”
Ông bảo thư ký Liễu đi về trước.
Thư ký Liễu vốn thích chọc ghẹo, thuận miệng nói đôi câu hài hước: “Vốn đang định ở lại ké một ly rượu mừng, xem ra không được uống rồi. Tôi vẫn nên thành thật quay về đi ngủ thôi, ngày mai còn phải đi làm nữa.”
Lục Khiêm cười mắng: “Thằng nhóc này!”
Thư ký Liễu rời đi.
Bà cụ dắt cháu nội về phòng riêng, có lẽ sẽ ngủ ở đó.
Trước mắt, chỉ còn lại Lục Khiêm và Minh Châu.
Ông vẫn khỏe mạnh cường tráng mà cô lại càng trẻ tuổi xinh đẹp.
Vào đông, cây tử đằng phía trên tuy đã khô héo nhưng nhìn vẫn nên thơ vô cùng, Lục Khiêm nắm tay cô ấy bước đi rất chậm... Quay lại nơi này một lần nữa, tâm trạng của cả hai đều biến đổi không ngừng.