Minh Châu có hơi thẹn thùng.
Bà Hoäc nói năng nhỏ nhẹ, dặn dò vài câu.
Tuy nói vẫn chưa kết hôn chính thức nhưng tóm lại sẽ có một ngày Minh Châu sẽ phải tới định cư ở thành phố C.
Bà Hoắc có hơi đau lòng. Ôn Noãn an ủi vài câu.
Hoắc Minh đã đi tới, anh tháo bao tay da ra, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của em gái.
“Anh!” Tình cảm giữa Minh Châu và anh rất thân thiết, nhịn không được gọi anh một tiếng.
Hoắc Minh ừ một tiếng.
Anh giả bộ ra vẻ không để tâm quá nhiều, nói: “Cuối cùng cũng cuốn gói đi rồi! Ở bên kia chung sống với người ta cho tốt, đừng động một chút lại chạy về nhà mẹ khóc nhè.”
Minh Châu uể oải cúi đầu, nhìn vô cùng đáng thương.
Ôn Noãn liếc mắt nhìn chồng một cái, giọng nói mềm mại: “Có ai làm anh trai như anh không?”