Lục Khiêm giương mắt, cười nhẹ: “Sáng mai còn có một buổi họp!” Bằng không ông cũng không nỡ rời xa Minh Châu và Thước Thước.
Hoắc Minh gật đầu, thân là đàn ông, anh vẫn có thể thông cảm với Lục Khiêm.
Anh lại nhìn Ôn Noãn, biểu cảm miễn cưỡng.
Anh biết, Ôn Noãn đối xử với Minh Châu rất tốt, yêu thương Thước Thước như con trai ruột thịt, vì thế đành dịu dàng nói: “Lên lầu thay bộ đồ dày hơn đi, chúng ta đi tiễn.”
Ánh mắt Ôn Noãn long lanh.
Cô yêu Hoắc Minh đậm sâu, dù anh tốt hay không cô vẫn sẽ thích.
Nhưng cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày anh sẽ trở nên săn sóc như vậy.
Cô ừ nhẹ một tiếng, đi lên lầu.
Hoắc Minh vỗ nhẹ mông nhỏ của Hoắc Tây: “Lên lầu với mẹ đi, không được để mẹ khóc.”
Hoäc Tây nhanh như chớp chạy theo sau.
Cái đầu nhỏ với máu tóc xoăn màu trà lấp la lấp lánh dưới ánh đèn pha lê.
Lục Khiêm rất thích, cũng rất hâm mộ.
Ông hâm mộ Hoắc Minh vẫn trẻ trung cường tráng ngay cả khi đã có bốn đứa con, vẫn có thể đem đến cho Ôn Noấn rất nhiều niềm hạnh phúc. Nhưng còn ông, bận rộn cả một đời đến cuối cùng mới thích một cô gái nhưng lại không thể cho cô nhiều thứ.