Hoắc Minh tăng nhiệt độ máy sưởi, vén váy cô lên, hôn cô với giọng hàm hồ: “Hai tiếng nữa chúng sẽ không lên lầu đâu.”
Ôn Noãn nửa tin nửa ngờ.
Cô chỉ cảm thấy anh tràn đầy tinh lực, mặc dù có lúc kiềm chế không làm đến cuối nhưng anh cũng muốn yêu thương cô.
Một tiếng sau... Ôn Noãn năm trong lòng anh, cắn môi: “Hoắc Minh, đồ khốn!”
Anh đã thỏa mãn.
Anh nắm lấy tay cô và dịu dàng xoa nhẹ: “Bụng em hiện giờ chưa to lắm, sau này lớn rồi thì sẽ bất tiện.”
Ôn Noãn không thật sự tức giận.
Cô yêu Hoäc Minh sâu sắc, hơn nữa anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất của cuộc đời.