Ôn Noãn không dám nhìn tiếp, ánh mắt rơi xuống cuốn sách nuôi dạy con. “Sùng Quang rất nhạy cảm! Đừng quá khắt khe với thằng bé.”
“Về chuyện kinh doanh, ít nhất đến năm mười sáu tuổi hãng tiếp xúc được chứ?”
Khi cô nói, Hoắc Minh vẫn luôn nhìn cô.
Ôn Noãn không chịu được ánh mặt như vậy, cô ném sách xuống, nói nhỏ: “Em đang nói chuyện với anh, ánh mắt của anh là sao vậy!”
Hoặc Minh cũng đặt ly nước xuống.
Anh dựa lưng vào ghế số pha đối diện, cười khế: “Anh không được nhìn bà chủ nghiêm chỉnh của mình à?... Em cho rằng anh nghiêm khắc với Sùng Quang sao?”
Ôn Noãn ừ một tiếng.
Hoắc Minh lại tiến tới ôm cô từ đằng sau, lần ôm này có phần cứng cỏi.