Tiểu Hoắc Tây rón rén đi vào, ra hiệu giữ im lặng rồi chui xuống gầm bàn làm việc của Hoäc Minh, người bố duỗi thẳng chân, cô bé cũng tự nhiên ngồi lên đôi chân dài của anh.
Còn dang tay trắng nõn ôm lấy.
Giống như Harry Potter cưỡi chổi!
Tiểu Hoäc Tây nhẹ nhàng nói: “Con đang chơi trốn tìm với Trương Sùng Quang và Hoắc Doãn Tư, bố đừng nói con ở đây!”
Cô bé trắng trẻo mềm mại, thật sự xinh đẹp.
Giống Ôn Noãn quá!
Chỉ nhìn cô bé thôi, Hoắc Minh cũng cảm thấy hạnh phúc. Anh xoa mái tóc màu trà, dịu dàng nói: “Bố không nói đâu.” Tiểu Hoắc Tây ôm trọn lấy bố.
Dáng vẻ rất ỷ lại và yêu thích.
Nếu anh không làm việc, nếu cô bé không chơi trốn tìm thì Hoắc Minh đã bế cô bé lên mà yêu thương, nhưng hiện giờ anh chỉ có thể kiềm chế.