Phòng bao không có Đinh Tranh, vô cùng yên tĩnh.
Hai mẹ con nhà họ Cố nói lời cảm ơn rồi đỡ nhau rời đi.
Bọn vệ sĩ thức thời đi ra ngoài.
Tất cả mọi người đều đi ra ngoài.
Ôn Noãn lại cảm thấy quá mỏi mệt, cô dựa vào vai Hoắc Minh, thấp giọng mà nói: “Minh à, hóa ra báo thù cũng sẽ không làm em quá vui vẻ, ngược lại trong lòng lại cảm thấy trầm trọng không nói nên lời.”
Hoắc Minh để cô dựa vào.
Anh duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, vô cùng dịu dàng.
“Kể cả có trầm trọng nhưng đó cũng là chuyện mà chúng ta cần phải làm, không phải sao? Bà Hoắc à, em quá thông minh quá dũng cảm... Ông Hoắc rất thích.”