Cô ta thét chói tai: “Cố Vân Phàm cậu không giúp tôi sao?”
Cố Vân Phàm lại cười lạnh: “Vì sao tôi phải giúp chị nhỉ! Chị là gì của tôi chứ?”
Đinh Tranh hoàn toàn ngây người.
Cô ta nhìn mẹ Cố, nhìn Cố Tinh Tinh, rồi lại nhìn Xa Tuyết, Ôn Noãn, trợ lý Từ... Còn có Hoäắc Minh, mỗi người đều dùng ánh mắt trơ trến nhìn cô ta, giống như cô †a là vi khuẩn gây bệnh vậy.
Đúng, cô ta chính là vi khuẩn gây bệnh!
Những thứ xinh đẹp đều có độc!
Đỉnh Tranh lơ đãng nhìn thấy khuôn mặt giống như đầu heo của mình ở trong gương, cô ta hoảng hốt, giờ khắc này cô ta giống như quên hết đau đớn trên người, nhẹ vỗ về khuôn mặt và nói: “Kết thúc rồi!”
Ôn Noãn ném vòng cổ cho cô ta.
“Đinh Tranh, đây là tài sản cuối cùng của cô!”