“Vì sao?” Hai mắt cô ta đỏ ửng, lên tiếng chất vấn: “Tôi thật lòng đối tốt với cô, vậy mà cô lại tính kế tôi như vậy, cô làm như vậy có chỗ tốt gì chứ, không phải đến bản thân mình cũng bù hai trăm triệu vào sao?”
Ánh mắt Ôn Noãn vẫn dừng trên vòng cổ.
Cô vẫn chưa để ý tới lời chất vấn của Đinh Tranh, ngược lại nói: “Cái vòng này thật đẹp! Những món đồ đẹp đến lóa mắt, vẫn luôn khiến người ta phải tranh đoạt! Đinh Tranh, cô tranh đoạt mấy năm nay, có mệt không?”
Đinh Tranh không cam lòng mà ngẩng đầu: “Còn chưa tới cuối cùng đâu! Ôn Noãn, cô cứ chờ đói”
Ôn Noãn hơi mỉm cười.
Cô nhẹ nhàng bâng quơ: “Đinh Tranh, cô cho rằng cô còn có cơ hội sao?... Tôi nói cho cô biết, từ đầu tới đuôi đều là tôi sắp đặt, từ Xa Tuyết đến Cố Vân Phàm, thậm chí là chuyện ông Cố xuất hiện đều ở trong kế hoạch của tôi. Nếu cô không sỉ tâm vọng tưởng muốn gả đến nhà họ Cố, có lẽ sẽ không dễ dàng đi vào tròng như vậy.”