Đang định tháo trang sức đi tắm rửa thì Hoắc Minh dỗ bọn nhỏ xong trở về phòng, vừa vặn thấy dáng vẻ này của cô.
“Mệt à em?”
Anh tới đây đỡ cô ngồi xuống, giúp cô nhẹ nhàng xoa ấn cổ.
Ôn Noấãn dựa vào ghế sô pha, hưởng thụ chồng phục vụ, hừ nhẹ: “Có hơi!” Hoắc Minh ấn cho cô một lát...
Ôn Noãn nhẹ giọng nói với anh: “Đinh Tranh cắn câu rồi, bây giờ chỉ thiếu một mồi lửa thôi.”
“Hửm?”
Hoắc Minh phát ra một chút giọng mũi, ý tứ hơi lười nhác: “Bà Hoắc thử nói xem nào.”
Ôn Noãn nhẹ nhàng năm lấy tay anh, giọng nói không có một chút ấm áp nào: “Ngày mai em sẽ bảo trợ lý Từ đặt cược, mua Cố Vân Phàm, hai trăm triệu!”
Như vậy, nghi ngờ của Đinh Tranh cơ bản đã tiêu tan, mới bằng lòng đi tới cùng.
Mặt mày Hoắc Minh nhảy dựng lên.