Ôn Noãn rũ mắt cười nhạt: “Kết thúc chuyện này đi thôi!”
Khi cô rũ mắt, da thịt nơi đuôi mắt trắng đến mức gần như trong suốt, còn mang theo một chút xanh nhạt.
Vô cùng hấp dẫn. Cố Vân Phàm đã nếm qua nhiều người đẹp rồi, chưa bao giờ coi trọng ai cả.
Nhưng khuôn mặt của Ôn Noãn khiến cậu ta nhịn không được mà nhìn nhiều hơn chút...
Một lát sau, chính cậu ta cũng cảm thấy ánh mắt của mình quá đột ngột, ách giọng nói: “Tôi tin chị!”
Ôn Noãn chậm rãi đi đến bên cạnh xe.
Cố Vân Phàm đi trước cô một bước, mở cửa xe ra.
Ôn Noãn thấy hơi bất ngờ, mà cậu ta giương mắt đối diện với cô, trong mắt cậu ta ít nhiều có thể nhìn ra chút tình ý, trước khi Ôn Noãn lên xe khẽ nói: “Cố Vân Phàm, có một số chuyện không thích hợp xảy ra đâu.”