Xã giao một lát, Ôn Noãn nhìn chăm chú vào hai người đàn ông phía trước, nghiêng người nói với Đinh Tranh: "Ông Cố ở thành phố H”
Đỉnh Tranh cũng nhìn thấy.
Nhưng cô ta không ngờ Cố Vân Phàm cũng tham gia bữa tiệc này.
Bình thường cậu ta lưu manh, nhưng đêm nay lại mặc đồ rất nghiêm túc, trên mặt cũng thu liễm sự không đứng đắn, rất có phong thái tinh anh khiến Đinh Tranh không khỏi động tâm.
Quả nhiên cô ta không nhìn lầm.
Ông Cố ở thành phố H và bố của Chu Mộ Ngôn làm ăn qua lại rất nhiều.
Ôn Noãn là con gái nuôi của ông Chu, nên đương nhiên là bọn họ quen biết nhau.
Ông Cố nhìn Ôn Noãn vô cùng thân thiết: "Ôn Noãấn cũng tới đây, chú nghe lão Chu nói cháu mang thai, không ngờ còn ra ngoài tham gia hoạt động, sức khỏe thế nào rồi, lão Chu rất nhớ cô con gái này!"
Ôn Noãn cười nhạt: "Khá tốt ạ!”
Ông Cố lại nói thêm vài câu khách sáo rồi xoay người nói với Cố Vân Phàm: "Đây là con gái bác Chu của con nhận nuôi, rất biết làm ăn, hơn nữa cũng có thể làm chị của con, bình thường con đi theo học hỏi nhiều một chút, không nên suốt ngày đắm mình trong đám phụ nữ, người cũng phế đi!"
Ánh mắt Cố Vân Phàm rất sâu.
Cậu ta không thèm để ý cười cười: "Tôi có lòng muốn học, nhưng chưa chắc chị Ôn Noãn đã muốn dạy đâu!"