Đỉnh Tranh là phụ nữ, cũng có nhu cầu của phụ nữ, cô ta nhanh chóng chủ động.
Quần áo lần lượt rơi xuống đất.
Cô ta ôm người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, tùy tiện hôn, lúc ý loạn tình mê cô ta vuốt ve đường nét góc cạnh rõ ràng của cậu ta, khó nhịn nổi lẩm bẩm: "Cố Vân Phàm, cậu thật sự không phải người mài!”
Cố Vân Phàm chăm chú nhìn người phụ nữ trong lòng mình.
Trong mắt cậu ta có một tia giễu cợt không dễ phát hiện.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy...
Xong việc, Đinh Tranh khế vuốt mặt người đàn ông.
Cô ta lẩm bẩm: "Vân Phàm, cậu còn trẻ nên còn muốn chơi đùa, tôi có thể hiểu được.”
Cố Vân Phàm một tay đốt điếu thuốc lá, nhả khói cười lạnh: "Không phải là chị muốn kết hôn với tôi đấy chứ?"
“Không được sao?” Đinh Tranh ngước mắt: "Chúng ta kết hôn đi! Cậu muốn tự do, tôi cho cậu.” Cố Vân Phàm đẩy cô ta ra.
Cậu ta vén áo tắm lên, thu hồi dục vọng: "Nếu như nói, hôn nhân tôi muốn hướng tới là sự chung thủy thì sao?"