Cuộc gọi được kết nối.
Giọng điệu viện trưởng nhẹ nhàng mềm mại: "Bà Hoắc, tôi đã giải quyết theo phân phó của cô rồi... Vâng, đúng vậy, người như cô Đinh quả thật không thích hợp để nuôi dạy con cái, còn nữa tôi thay mặt bọn trẻ ở đây cảm ơn cô đã quyên góp năm trăm vạn, còn xây nhà mới cho bọn nhỏ."
Bên kia, Ôn Noãn mỉm cười.
Cô nói: "Không cần lo lắng về vụ kiện, cô cứ chăm sóc bọn nhỏ cho tốt là được rồi.”
Cúp máy.
Ôn Noãn vẫn đứng ở bên cửa sổ, người giúp việc bưng một ly sữa nóng tới, nhỏ giọng nói nhỏ: "Ông chủ gọi điện thoại về, nói bà chủ uống sữa rồi ngủ một lát.”
Ôn Noãn cười nhạt: "Ông chủ của mấy người chăm tôi như trẻ con vậy.”