Mặc dù Ôn Noãn đồng ý hợp tác với cô ta.
Nhưng tóm lại, cô không muốn qua lại với Đinh Tranh quá nhiều, nói vài câu lập tức đuổi người đi!
Lúc Đinh Tranh rời đi trong lòng không cam tâm.
Cô ta ngồi trên xe thầm nghĩ, cho dù cô ta có thể gả đến nhà họ Cố thì cũng thiếu cái gì đó.
Là một đứa bé!
Nhưng cô ta sớm đã bị vô sinh, là tuyệt đối không thể sinh con cho Cố Vân Phàm, cho nên có được một đứa trẻ mang dòng máu của cô ta là việc rất quan trọng...
Đinh Tranh ngồi ngây ra một lúc.
Cô ta nhớ tới đứa con gái mình vứt bỏ năm đó, đúng rồi, cô ta muốn đón nó
Chiếc xe thể thao màu đỏ phóng đi.
Trong sảnh hoa nhỏ lầu hai, Ôn Noãn đứng gần cửa sổ, lặng lế quan sát. Mặt cô không chút thay đổi.